LỜI KÊU GỌI CỦA PHONG TRÀO GIÀO DÂN VIỆT NAM HẢI NGỌAI HÃY CÓ HÀNH ĐỘNG THÍCH ĐÁNG KHI NGUYỄN MINH TRIẾT ĐẾN MỸ
Chuyến viếng thăm của Nguyễn Minh Triết sẽ đến Hoa Kỳ trong thời gian từ 18 đến 22 tháng 6 năm 2007 này. Cho dù chính Phủ Hoa Kỳ và tập đoàn Cộng Sản ở Hà Nội có tuyên truyền cách nào đi nửa, chúng ta cũng có bổn phận bày tỏ quan điểm của mình cho nhân dân Hoa Kỳ, cho thế giới và đồng bào trong nước biết rằng
LỜI KÊU GỌI CỦA PHONG TRÀO GIÀO DÂN VIỆT NAM HẢI NGỌAI HÃY CÓ HÀNH ĐỘNG THÍCH ĐÁNG KHI NGUYỄN MINH TRIẾT ĐẾN MỸ
Lời kêu gọi này được gửi đến: - Đoàn Viên Phong Trào Giáo Dân tại Hoa Kỳ
Nhờ các cơ quan truyền thông phổ biến
Chuyến viếng thăm của Nguyễn Minh Triết sẽ đến Hoa Kỳ trong thời gian từ 18 đến 22 tháng 6 năm 2007 này. Cho dù chính Phủ Hoa Kỳ và tập đoàn Cộng Sản ở Hà Nội có tuyên truyền cách nào đi nửa, chúng ta cũng có bổn phận bày tỏ quan điểm của mình cho nhân dân Hoa Kỳ, cho thế giới và đồng bào trong nước biết rằng:
1. Chúng tôi không chấp nhận chế độ độc tài cộng sản trên đất nước Việt Nam, vì bản chất chế độ lạc hậu lỗi thời này là dối trá, vô thần, tàn bạo, phi nhân, đã và đang gây ra muôn vàn tội ác cho dân tộc Việt Nam.
2. Chính Phủ và nhân dân Hoa Kỳ lập quan hệ ngoại giao với 80 triệu người dân Việt Nam, không phải với đảng Cộng Sản Việt Nam; do đó các hiệp ước được ký kết phải nhằm đem phúc lợi cho dân chúng hai quốc gia, không thể là phương tiện giúp Cộng Sản Việt Nam tiếp tục đàn áp dân chúng trong nước như hiện nay.
3. Việc giao hảo giữa Hoa Kỳ và Việt Nam là nhằm san sẻ những giá trị nhân bản của hai dân tộc, đặc biệt giúp nhân dân Việt Nam dành lại được các quyền căn bản của con người đang bị cộng sản cưỡng đoạt.
Ban Thường Vụ Phong Trào kêu gọi đoàn viên và thân hữu hãy vận động đồng hương, nhất là Người Công Giáo hãy nhập cuộc nhằm bày tỏ lập trường quốc gia và thái độ phản kháng cộng sản trong thời gian Nguyễn Minh Triết đến Hoa Kỳ.
Hãy tham gia đông đảo trong các cuộc biều tình ở những nơi đã định trước như New York, Washington DC, Los Angeles.
Hãy tổ chức thêm các cuộc biều tình ở những nơi có đông người Việt cư ngụ, để cho dân chúng Hoa Kỳ hiểu rõ thái độ chống cộng sản của chúng ta, không để cho Cộng Sản Việt Nam có cơ hội lừa dối thế giới thêm nũa.
Các quốc gia tiến bộ trên thế giới, Quốc Hội và Chính Phủ Hoa Kỳ, Nghị Viện Âu Châu đã tỏ rõ thái độ bất bình trước các hành động dối trá, lường gạt và phản dân chủ của Cộng Sản Việt Nam; chúng ta không thể làm ngơ trước sự quan tâm của thế giới đối với tương lai của chính dân tộc mình. Hãy bày tỏ thái độ bằng những hành động cụ thể.
California, ngày 10 tháng 6 năm 2007.
Đại Diện Ban Thường Vụ
Đỗ Như Điện
Điều Hợp Viên
mardi 12 juin 2007
lundi 11 juin 2007
Tù chính trị và ngoại giao Việt Nam
Tù chính trị và ngoại giao Việt Nam
Hà Nội lại đánh bài bằng bạc giả khi họ có ý định thả ông Nguyễn Đình Hoan, một thương gia ở tiểu bang Virginia.
DCVOnline – Tin đặc biệt
HÀ NỘI – WASHINGTON, D.C. — Trong dịp hội nghị APEC diễn ra ở Hà Nội (18-19/11/2006), Việt Nam đã hứa với Ngoại trưởng Hoa Kỳ Condoleeza Rice Việt Nam sẽ thả ông Nguyễn Vũ Bình. Suốt gần 4 tháng trời, Hà Nội lập lờ, tráo trở, nuốt lời. Đến trung tuần tháng 3 năm 2007, Ngoại trưởng Rice trong cuộc gặp riêng tại Hoa Thạnh Đốn đã nhắc phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Gia Khiêm về việc ông Nguyễn Vũ Bình vẫn đang còn ở trong tù. Ngày 13/03/2007, Glenn Kessler của Washington Post đưa tin Phạm Gia Khiêm tuyên bố Hà Nội sẽ thả Nguyễn Vũ Bình trong thời gian tới.
Đầu tháng 5, 2007, cùng với việc bắt và đưa ra tòa xét xử Linh mục Nguyễn Văn Lý và các cộng sự của ông, và hàng loạt những người bất đồng chính kiến khác như Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Nguyên Sang, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Trần Quốc Hiền… Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã mời Đại sứ CHXHCN Việt Nam Nguyễn Tâm Chiến đến yêu cầu trả lời rõ về vấn đề những người vận động dân chủ đang bị đàn áp ở Việt Nam. Trong dịp này, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng cho Đại sứ Nguyễn Tâm Chiến hay, nếu không có những biến chuyển tức thời về vấn đề những người bất đồng chính kiến bị bỏ tù, Trợ lý Ngoại trưởng Christopher Hill sẽ sang Hà Nội thông báo về việc hoãn chuyến đi thăm của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết.

Condoleeza Rice: “Xin lỗi nha, trí nhớ và giá trị lời hứa của Hà Nội chỉ cỡ này là nhiều.”
Nguồn: http://thestrangedeathofliberalamerica.com
--------------------------------------------------------------------------------
Nguyễn Tâm Chiến đã khẩn khoản yêu cầu Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ khoan tuyên bố về chuyến đi của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết để ông về Hà Nội tường trình sự việc. Sau khi Đại sứ Chiến về Hà Nội, Lê Văn Bàng, cựu Đại sứ Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc, và đương kim Thứ trưởng Ngoại giao nước CHXHCN Việt Nam được Hà Nội cử sang Hoa Thạnh Đốn để dàn xếp chuyến đi của Chủ tịch Triết. Báo chí nhà nước Việt Nam chỉ đưa tin rất vắn tắt và gọi đó là chuyến tiền trạm cho chuyến đi của Nguyễn Minh Triết.
Ông Lê Văn Bàng đã đến gặp dân biểu Earl Blumenauer, cựu Chủ tịch của nhóm “Dân Biểu Hoa Kỳ Có Cảm Tình Với Hà Nội”, vừa rời trách nhiệm này tuần trước đó để phản đối Hà Nội trấn áp những người không cùng chính kiến. Trong buổi họp mặt, ông Lê Văn Bàng đã chính thức nhờ ông dân biểu Blumenauer vận đồng Tòa Bạch Cung chính thức ngỏ lời mời Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, đồng thời hứa hẹn sẽ thả ba người bất đồng chính kiến – như một đổi chác với lời mời của Hoa Kỳ để Nguyễn Minh Triết công du Hoa Kỳ. Tuy nhiên, Lê Văn Bàng không nói rõ danh tánh những người sắp được phóng thích.
Theo nguồn tin riêng của DCVOnline, Hà Nội lại đánh bài bằng bạc giả khi họ có ý định thả ông Nguyễn Đình Hoan, một thương gia ở tiểu bang Virginia trước đây, đã từng về làm ăn ở Việt Nam từ năm 1996 trong dịch vụ mở trường học. Khi gía địa ốc ở Việt Nam tăng vùn vụt cũng là lúc có sự bất đồng giữa ông Hoan và đối tác làm ăn của ông về quyền sở hữu khu đất được mua làm trường học (1). Kết quả chưa ngã ngũ thì nhà nước Việt Nam, từ tháng 4 năm 2006, đã bỏ tù Việt kiều Nguyễn Đình Hoan, những người mà Hà Nội hay gọi là “khúc ruột nghìn dặm” hay “máu thịt Việt Nam”. Tuần đầu tháng 6 vừa qua, ông Nguyễn Đình Hoan được tại ngoại và Thứ trưởng Ngoại giao Lê Văn Bàng thoạt đầu muốn kể ông Hoan là một trong ba người Hà Nội hứa sẽ thả.
Cộng đồng Việt Nam vùng Hoa Thạnh Đốn biết được tin này và đã phản đối mạnh mẽ với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Nguyễn Đình Hoan là một công dân Hoa Kỳ bị ăn cướp tài sản và doanh nghiệp vì tin vào những lời hứa hẹn làm ăn với một số cán bộ lưu manh của nhà nước Việt Nam. Ông Hoan không phải là một người bất đồng chính kiến bị Hà Nội bỏ tù vì những hoạt động ôn hoà, kêu gọi dân chủ bất bạo động như những người không cùng chính kiến vừa bị đàn áp và bỏ tù nêu trên.
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã thông báo với Hà Nội không những ông Hoan phải được trả tự do vì đã bị bắt và kết tội biển thủ không chứng cớ, đã không được xét xử trong một thời gian dài. Hà Nội cũng không thể xem ông Hoan là một người tù vì bất đồng chính kiến. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói rõ Hà Nội làm như thế (đánh tráo việc thả ông Hoan) là không trung thực và thiếu minh bạch.
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng cho Hà Nội biết là dân biểu Earl Blumenauer chỉ có thể nói chuyện với ông Bàng với tư cách cá nhân một dân biểu. Dân biểu Blumenauer không giữ vai trò đại diện Bộ Ngoại giao hay chính phủ Hoa Kỳ để thảo luận và quyết định ai là người bất đồng chính kiến và bao nhiêu người sẽ được phóng thích.
Theo nguồn tin của DCVOnline từ Hoa Thạnh Đốn, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã yêu cầu Hà Nội thả ngay những tù nhân lương tâm bị bắt giữ sau ngày họp APEC như Linh mục Nguyễn Văn Lý và các cộng sự viên của ông cùng với Nguyễn Văn Đài, Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Nguyên Sang, Lê Quốc Quân… và Lê thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy, Trần Thị Thuỳ Trang, v.v.
Rất nhiều khả năng sẽ có những sự kiện đáng quan tâm xảy ra trong vài ngày tới trước khi Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đến Nữu Ước (New York) vào ngày thứ hai 18 tháng 6, 2007. DCVOnline vẫn tiếp tục theo dõi và sẽ tường trình cùng bạn đọc.
© DCVOnline
--------------------------------------------------------------------------------
(1) Trường Quốc Tế Hà Nội là một công ty liên doanh với 70% vốn đầu tư từ phía Hoa Kỳ do ông Hoan làm đại diện, và 30% phía Việt Nam mà đối tác là ông Hồ Ngọc Đại, giám đốc trường Công nghệ Giáo dục trực thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam.
dcv
Hãy sử dụng sức mạnh của hải ngoại
Hà Nội lại đánh bài bằng bạc giả khi họ có ý định thả ông Nguyễn Đình Hoan, một thương gia ở tiểu bang Virginia.
DCVOnline – Tin đặc biệt
HÀ NỘI – WASHINGTON, D.C. — Trong dịp hội nghị APEC diễn ra ở Hà Nội (18-19/11/2006), Việt Nam đã hứa với Ngoại trưởng Hoa Kỳ Condoleeza Rice Việt Nam sẽ thả ông Nguyễn Vũ Bình. Suốt gần 4 tháng trời, Hà Nội lập lờ, tráo trở, nuốt lời. Đến trung tuần tháng 3 năm 2007, Ngoại trưởng Rice trong cuộc gặp riêng tại Hoa Thạnh Đốn đã nhắc phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Gia Khiêm về việc ông Nguyễn Vũ Bình vẫn đang còn ở trong tù. Ngày 13/03/2007, Glenn Kessler của Washington Post đưa tin Phạm Gia Khiêm tuyên bố Hà Nội sẽ thả Nguyễn Vũ Bình trong thời gian tới.
Đầu tháng 5, 2007, cùng với việc bắt và đưa ra tòa xét xử Linh mục Nguyễn Văn Lý và các cộng sự của ông, và hàng loạt những người bất đồng chính kiến khác như Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Nguyên Sang, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Trần Quốc Hiền… Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã mời Đại sứ CHXHCN Việt Nam Nguyễn Tâm Chiến đến yêu cầu trả lời rõ về vấn đề những người vận động dân chủ đang bị đàn áp ở Việt Nam. Trong dịp này, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng cho Đại sứ Nguyễn Tâm Chiến hay, nếu không có những biến chuyển tức thời về vấn đề những người bất đồng chính kiến bị bỏ tù, Trợ lý Ngoại trưởng Christopher Hill sẽ sang Hà Nội thông báo về việc hoãn chuyến đi thăm của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết.
Condoleeza Rice: “Xin lỗi nha, trí nhớ và giá trị lời hứa của Hà Nội chỉ cỡ này là nhiều.”
Nguồn: http://thestrangedeathofliberalamerica.com
--------------------------------------------------------------------------------
Nguyễn Tâm Chiến đã khẩn khoản yêu cầu Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ khoan tuyên bố về chuyến đi của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết để ông về Hà Nội tường trình sự việc. Sau khi Đại sứ Chiến về Hà Nội, Lê Văn Bàng, cựu Đại sứ Việt Nam tại Liên Hiệp Quốc, và đương kim Thứ trưởng Ngoại giao nước CHXHCN Việt Nam được Hà Nội cử sang Hoa Thạnh Đốn để dàn xếp chuyến đi của Chủ tịch Triết. Báo chí nhà nước Việt Nam chỉ đưa tin rất vắn tắt và gọi đó là chuyến tiền trạm cho chuyến đi của Nguyễn Minh Triết.
Ông Lê Văn Bàng đã đến gặp dân biểu Earl Blumenauer, cựu Chủ tịch của nhóm “Dân Biểu Hoa Kỳ Có Cảm Tình Với Hà Nội”, vừa rời trách nhiệm này tuần trước đó để phản đối Hà Nội trấn áp những người không cùng chính kiến. Trong buổi họp mặt, ông Lê Văn Bàng đã chính thức nhờ ông dân biểu Blumenauer vận đồng Tòa Bạch Cung chính thức ngỏ lời mời Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, đồng thời hứa hẹn sẽ thả ba người bất đồng chính kiến – như một đổi chác với lời mời của Hoa Kỳ để Nguyễn Minh Triết công du Hoa Kỳ. Tuy nhiên, Lê Văn Bàng không nói rõ danh tánh những người sắp được phóng thích.
Theo nguồn tin riêng của DCVOnline, Hà Nội lại đánh bài bằng bạc giả khi họ có ý định thả ông Nguyễn Đình Hoan, một thương gia ở tiểu bang Virginia trước đây, đã từng về làm ăn ở Việt Nam từ năm 1996 trong dịch vụ mở trường học. Khi gía địa ốc ở Việt Nam tăng vùn vụt cũng là lúc có sự bất đồng giữa ông Hoan và đối tác làm ăn của ông về quyền sở hữu khu đất được mua làm trường học (1). Kết quả chưa ngã ngũ thì nhà nước Việt Nam, từ tháng 4 năm 2006, đã bỏ tù Việt kiều Nguyễn Đình Hoan, những người mà Hà Nội hay gọi là “khúc ruột nghìn dặm” hay “máu thịt Việt Nam”. Tuần đầu tháng 6 vừa qua, ông Nguyễn Đình Hoan được tại ngoại và Thứ trưởng Ngoại giao Lê Văn Bàng thoạt đầu muốn kể ông Hoan là một trong ba người Hà Nội hứa sẽ thả.
Cộng đồng Việt Nam vùng Hoa Thạnh Đốn biết được tin này và đã phản đối mạnh mẽ với Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Nguyễn Đình Hoan là một công dân Hoa Kỳ bị ăn cướp tài sản và doanh nghiệp vì tin vào những lời hứa hẹn làm ăn với một số cán bộ lưu manh của nhà nước Việt Nam. Ông Hoan không phải là một người bất đồng chính kiến bị Hà Nội bỏ tù vì những hoạt động ôn hoà, kêu gọi dân chủ bất bạo động như những người không cùng chính kiến vừa bị đàn áp và bỏ tù nêu trên.
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã thông báo với Hà Nội không những ông Hoan phải được trả tự do vì đã bị bắt và kết tội biển thủ không chứng cớ, đã không được xét xử trong một thời gian dài. Hà Nội cũng không thể xem ông Hoan là một người tù vì bất đồng chính kiến. Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói rõ Hà Nội làm như thế (đánh tráo việc thả ông Hoan) là không trung thực và thiếu minh bạch.
Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cũng cho Hà Nội biết là dân biểu Earl Blumenauer chỉ có thể nói chuyện với ông Bàng với tư cách cá nhân một dân biểu. Dân biểu Blumenauer không giữ vai trò đại diện Bộ Ngoại giao hay chính phủ Hoa Kỳ để thảo luận và quyết định ai là người bất đồng chính kiến và bao nhiêu người sẽ được phóng thích.
Theo nguồn tin của DCVOnline từ Hoa Thạnh Đốn, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã yêu cầu Hà Nội thả ngay những tù nhân lương tâm bị bắt giữ sau ngày họp APEC như Linh mục Nguyễn Văn Lý và các cộng sự viên của ông cùng với Nguyễn Văn Đài, Huỳnh Nguyên Đạo, Lê Nguyên Sang, Lê Quốc Quân… và Lê thị Công Nhân, Trần Khải Thanh Thủy, Trần Thị Thuỳ Trang, v.v.
Rất nhiều khả năng sẽ có những sự kiện đáng quan tâm xảy ra trong vài ngày tới trước khi Chủ tịch Nguyễn Minh Triết đến Nữu Ước (New York) vào ngày thứ hai 18 tháng 6, 2007. DCVOnline vẫn tiếp tục theo dõi và sẽ tường trình cùng bạn đọc.
© DCVOnline
--------------------------------------------------------------------------------
(1) Trường Quốc Tế Hà Nội là một công ty liên doanh với 70% vốn đầu tư từ phía Hoa Kỳ do ông Hoan làm đại diện, và 30% phía Việt Nam mà đối tác là ông Hồ Ngọc Đại, giám đốc trường Công nghệ Giáo dục trực thuộc Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam.
dcv
Hãy sử dụng sức mạnh của hải ngoại
Bản Lên tiếng của Khối 8406 về việc Chiến sĩ Nguyễn Vũ Bình vừa ra khỏi nhà tù nhỏ

Khối 8406 Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006
Bloc 8406 of Manifesto on Freedom & Democracy for Viet Nam 2006
Email : vanphong8406@gmail.com
...................................................................................
Bản Lên tiếng của Khối 8406 về việc
Chiến sĩ Nguyễn Vũ Bình vừa ra khỏi nhà tù nhỏ
Việt Nam, ngày 11 tháng 06 năm 2007
1- Chiến sĩ dân chủ Nguyễn Vũ Bình, sau 4 năm dài tù ngục vì đã tranh đấu kiên cường cho dân chủ tự do, đặc biệt qua sáng kiến can đảm muốn hình thành một chính đảng đối lập, vừa ra khỏi nhà tù nhỏ lúc 15g30 ngày 9-6-2007. Đây là một thắng lợi quan trọng của phong trào dân chủ Việt Nam trong lẫn ngoài nước cũng như của tinh thần dân chủ trên khắp thế giới. Mọi người yêu tự do, trọng nhân quyền nói chung và Khối dân chủ 8406 nói riêng đều hết sức hân hoan.
Chúng tôi xin chúc mừng Anh gặp lại gia đình, gặp lại người vợ can đảm, cũng như trở lại hàng ngũ các chiến sĩ đã và đang đem cả mạng sống mình khôi phục sự sống đích thực cho cả dân tộc, đã và đang noi gương Anh, chấp nhận đi vào nhà tù nhỏ để dân tộc ra khỏi nhà tù lớn mang tên “Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”, đã và đang chịu đựng gian khổ đàn áp để dân tộc sớm được sống trong an bình tự do, đã và đang dũng cảm đương đầu với độc tài độc đảng để dân tộc mau vui hưởng chế độ đa đảng đa nguyên.
2- Nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam và cả nền truyền thông công cụ đang ầm ỹ tuyên bố “đặc xá tha tù cho phạm nhân Nguyễn Vũ Bình”. Khối 8406 chúng tôi mạnh mẽ xác nhận: anh Nguyễn Vũ Bình không bao giờ là một phạm nhân để được đặc xá cả, mà chỉ là một tù nhân lương tâm kiệt xuất, một người con ưu tú của tổ quốc dân tộc. Nhà cầm quyền CSVN mới chính là phạm nhân vì đã giam giữ những nhà ái quốc chân chính, mới chính là đồ tể vì đã hành hạ những nạn nhân vô tội. Việc CS thả tù anh Nguyễn Vũ Bình cũng như nhiều nhà dân chủ trước đây không bao giờ là do tôn trọng công lý, do thành tâm phục thiện, mà chỉ là do tính toán chính trị có lợi cho đảng CS.
Vì luôn coi mọi người dân, nhất là các nhà đối kháng dân chủ, như những con tin và những con bài để mặc cả, đảng CSVN bao giờ cũng trữ sẵn trong các nhà ngục của mình hàng trăm tù nhân lương tâm mà CS đã bắt bớ tùy tiện, xét xử phi pháp và giam giữ vô nhân đạo, để khi cần đạt được những mối lợi về chính trị và kinh tế cho riêng đảng từ bên ngoài, thì tạm thời nhả ra vài vị. Đây là một cách hành xử hết sức phi pháp, đểu giả, đê tiện, ô nhục quốc thể và khiến đảng CSVN một ngày nào đó phải trả giá đắt trước toàn dân, trước lịch sử.
3- Khối 8406 chúng tôi đòi hỏi đảng và nhà cầm quyền CSVN phải trả lại danh dự cho anh Nguyễn Vũ Bình bằng cách chân thành xin lỗi Anh, phải nhanh chóng đền bù những mất mát và thiệt hại vật chất và tinh thần mà Anh và gia đình Anh đã phải chịu suốt 4 năm qua, phải chữa trị miễn phí để Anh sớm thoát khỏi những bệnh tật mà chế độ giam giữ vô nhân đạo cùng lối tra khảo thể chất tâm lý cách thâm độc của nhà tù CS đã khiến Anh mắc phải, phải tạo điều kiện để Anh trở lại cuộc sống bình thường của một con người, của một công dân, và để Anh có thể tái hoạt động như một nhà dân chủ đấu tranh cho những giá trị nhân bản, nhân quyền mà Anh từng yêu chuộng.
4- Nhân đây, Khối 8406 chúng tôi cũng kêu gọi đồng bào trong lẫn ngoài nước cũng như mọi tổ chức, chính phủ trên toàn thế giới nhớ rằng còn hàng trăm hàng ngàn Nguyễn Vũ Bình khác đang quằn quại trong các nhà tù lao ngục hay đang điêu đứng trong các nhà tù tại gia của chế độ CSVN. Giải thoát tất cả họ cách nhanh chóng là nghĩa vụ quan trọng của chúng ta hết thảy!
Lên tiếng từ Việt Nam, ngày 11-06-2007.
Đại diện lâm thời Khối 8406:
Đỗ Nam Hải, kỹ sư, Sài Gòn
Trần Anh Kim, cựu sỹ quan, Thái Bình.
Phan Văn Lợi, linh mục, Huế
----
jeudi 7 juin 2007
Hình LM Nguyễn Văn Lý Trên Xa Lộ 101 Bắc California
Hình LM Nguyễn Văn Lý Trên Xa Lộ 101 Bắc California

Bức hình của linh mục Nguyễn Văn Lý bị cộng sản Việt gian bịt miệng, với chiều ngang 14.6m, đã được theo trên xa lộ 101 bắc California. Đây là xa lộ nối liền từ thành phố San Jose, nơi mệnh danh là thung lũng hoa vàng (silicon valley) lên thẳng đến thành phố San Francisco, California. Xa lộ 101 là xa lộ huyết mạch nối liền hai thành phố lớn, và mỗi ngày có hơn chục ngàn chiếc xe qua lại tại xa lộ này.
Video - Bức Hình Của Linh Mục Nguyễn Văn Lý Được Treo Trên Xa Lộ 101 Bắc California
http://www.youtube.com/watch?v=pbcetbYPmSo
Bức hình của linh mục Nguyễn Văn Lý bị cộng sản Việt gian bịt miệng, với chiều ngang 14.6m, đã được theo trên xa lộ 101 bắc California. Đây là xa lộ nối liền từ thành phố San Jose, nơi mệnh danh là thung lũng hoa vàng (silicon valley) lên thẳng đến thành phố San Francisco, California. Xa lộ 101 là xa lộ huyết mạch nối liền hai thành phố lớn, và mỗi ngày có hơn chục ngàn chiếc xe qua lại tại xa lộ này.
Video - Bức Hình Của Linh Mục Nguyễn Văn Lý Được Treo Trên Xa Lộ 101 Bắc California
http://www.youtube.com/watch?v=pbcetbYPmSo
Trích bài phát biểu của Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush tại Hội nghị Prague về dân chủ toàn cầu
Trích bài phát biểu của Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush tại Hội nghị Prague về dân chủ toàn cầu
• Khánh Đăng lược dịch

TT. George W. Bush tại Hội nghị Prague về dân chủ toàn cầu
Hiện diện trong phòng này là các nhà bất đồng chính kiến và tranh đấu dân chủ đến từ 17 quốc gia và 5 lục địa. Quý vị có các truyền thống khác nhau, quý vị theo các tôn gíao khác nhau, và quý vị đối diện với những khó khăn khác nhau. Nhưng quý vị cùng hòa hợp với nhau bởi một điều không thể lay chuyển được : tự do là một quyền lợi không thể thương lượng được cho tất cả nhân loại, và con đường dẫn đến nền hoà bình vĩnh cửu trên thế giới của chúng ta là tự do.
......
Hoa Kỳ theo đuổi kế hoạch tự do bằng nhiều lối khác nhau -- có lúc thì lớn tiếng và rõ ràng, những lúc khác thì thầm lặng và kín đáo. Việc chấm dứt một chế độ độc tài đòi hỏi phải có sự ủng hộ cho các tiếng nói của lương tâm ở ngay trong lòng những xã hội bị đàn áp. Nhà bất đồng chính kiến Andrei Amalrik đã so sánh một quốc gia độc tài như là một người lính lúc nào cũng chĩa mũi súng vào kẻ thù -- cho đến khi anh ta cuối cùng bị mỏi tay và người tù nhân trốn thoát. Nhiệm vụ của phía thế giới tự do là đặt áp lực lên những cánh tay của những kẻ độc tài -- và tăng thêm sức mạnh cho những tù nhân đang cố gắng làm cho chúng bị sụp đổ nhanh chóng.
......
Có nhiều nhà bất đồng chính kiến không thể hội ngộ với chúng ta vì họ đang bị bỏ tù một cách vô lý hay bị quản thúc tại gia. Tôi mong có một ngày khi một cuộc hội thảo như thế này sẽ có mặt ông Alexander Kozulin của nước cộng hoà Belarus, bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện, ông Oscar Elias Biscet của nước Cuba, linh mục Nguyễn Văn Lý của nước Việt Nam, Ayman Nour của nước Egypt. Hiện diện trong phòng này có cô con gái của một trong những tù nhân chính trị này. Tôi muốn nói với cô và tất cả các thân nhân của những tù nhân này: Tôi cám ơn quý vị về lòng dũng cảm. Tôi cầu nguyện cho quý vị được bình an và mạnh mẽ. Và tôi kêu gọi cho những người thân của qúy vị được trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện.
Trong cái nhìn của nước Mỹ, các nhà đấu tranh dân chủ ngày hôm nay là các người lãnh đạo dân chủ trong tương lai. Do đó, chúng tôi đang đi những bước mới để đẩy mạnh sự hỗ trợ của chúng tôi. Chúng tôi vừa thiết lập một Quỹ Bảo vệ Nhân quyền, để cung cấp tài chính cho việc hỗ trợ về pháp lý và tốn kém thuốc men cho các nhà bất đồng chính kiến bị bắt giữ hoặc bị đánh đập bởi các chế độ độc tài. Tôi mạnh mẽ ủng hộ Tài liệu Prague mà cuộc hội thảo này dự định đưa ra, mà trong đó Tài liệu này có đề cập "việc bảo vệ nhân quyền thì nghiêm trọng cho nền hoà bình và an ninh của thế giới". Và để thi hành những mục đích của bản tuyên bố đó, tôi đã yêu cầu bà Ngoại trưởng Rice chỉ đạo cho tất cả các Đại sứ Hoa Kỳ tại các quốc gia thiếu tự do: Hãy tìm và gặp gỡ các nhà tranh đấu cho dân chủ. Hãy tìm những người đòi hỏi nhân quyền.
TT. George W. Bush tại Hội nghị Prague về dân chủ toàn cầu
Những người đang sống trong các chế độ độc tài cần biết rằng họ không bị bỏ quên. Người dân Bắc Hàn sống trong một xã hội khép kín nơi mà các nhà bất đồng chính kiến bị đàn áp tàn bạo, và họ bị chia cắt khỏi anh chị em của họ ở miền nam. Người dân Iran là một dân tộc vĩ đại và họ xứng đáng để dự tính tương lai của riêng họ, nhưng họ đang bị chối bỏ tự do bởi một nhóm cực đoan đang theo đuổi việc sản xuất vũ khí hạt nhân, ngăn cản đất nước họ đi vào một con đường đúng đắn cùng với các quốc gia đang tiến triển khác. Người Cuba thì khao khát tự do -- và trong khi đất nước đó đang đi vào một thời kỳ thay đổi, chúng ta phải đòi hỏi có những cuộc bầu cử tự do và tự do ngôn luận cũng như tự do hội họp. Và tại Sudan, tự do bị chối bỏ và những quyền làm người căn bản bị nhà cầm quyền vi phạm vì theo đuổi một chính sách diệt chủng áp đặt trên chính người dân của họ. Lời nhắn nhủ của tôi đến tất cả những ai đang bị đau khổ dưới các chế độ độc tài là: Chúng tôi không bao giờ tha thứ cho những kẻ đàn áp quý vị. Chúng tôi luôn luôn đứng lên cho tự do của quý vị.
Tự do cũng bị tấn công tại các quốc gia đang có dấu hiệu tiến bộ. Tại Venezuela, các nhà lãnh đạo dân cử đã quay sang xử dụng chính sách dân chủ nửa vời để giải tán các cơ quan dân chủ để nắm chặt quyền lực. Nhà nước Uzbekistan tiếp tục bịt những tiếng nói độc lập bằng cách bỏ tù các nhà tranh đấu nhân quyền. Và mới đây nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt giữ và bỏ tù một số các nhà tranh đấu tôn giáo và chính trị ôn hoà.
.....
Trong tất cả các đường hướng này, những kế hoạch cho tự do đang tạo sự thay đổi. Công việc này vô cùng khó khăn, và điều này sẽ không thay đổi. Sẽ có những thành công và thất bại, tiến bộ và lùi bước. Việc chấm dứt một chế độ độc tài không thể đạt được chỉ qua một đêm. Và dĩ nhiên, mục tiêu này cũng có những người phê phán.
Có người cho rằng việc chấm dứt một chế độ độc tài có nghĩa là "đặt giá trị của chúng ta" lên trên những người không cùng quan điểm, hay là có những dân tộc đang sống ở những vùng khác nhau của thế giới nơi mà tự do không thể kiểm soát được. Điều này đã bị bác bỏ bởi sự thật là mỗi khi người dân được đưa cho một sự lựa chọn, họ đều lựa chọn tự do. Chúng ta đã nhìn thấy người dân Châu Mỹ La tinh đã chuyển các chế độ độc tài sang các thể chế dân chủ, và người dân Nam Phi đã thay thế chế độ phân biệt chủng tộc bằng một xã hội tự do, và người dân Nam Dương đã chấm dứt sự cai trị lâu dài của một chế độ độc tài.
Chúng ta đã nhìn thấy khi người dân Ukrainian trong khăn quàng cổ màu cam đòi hỏi lá phiếu của họ phải được đếm. Chúng ta đã nhìn thấy khi hàng triệu người Afghan và Iraq gạt bỏ khủng bố để bầu ra những chính quyền tự do
Chúng ta đã nhìn thấy khi người dân Ukrainian trong khăn quàng cổ màu cam đòi hỏi lá phiếu của họ phải được đếm. Chúng ta đã nhìn thấy khi hàng triệu người Afghan và Iraq gạt bỏ khủng bố để bầu ra những chính quyền tự do. Tại một phòng đầu phiếu ở Baghdad, lời nói của một người dân Iraq, ông ta chỉ có 1 chân, với một phóng viên báo chí đã làm tôi xúc động, "Nếu tôi phải bò đến đây tôi cũng bò". Tôi hỏi các người hay phê phán rằng có phải là dân chủ đã áp đặt lên trên người đàn ông đó? Có phải là tự do là một giá trị mà người đàn ông đó đã không chia sẻ? Sự thật là chỉ có những kẻ phải áp đặt giá trị của họ lên trên người khác chính là những kẻ cực đoan, và những người cấp tiến cũng như những kẻ độc tài.
Và đó chính là lý do tại sao cộng sản đè nát cuộc nổi dậy mùa xuân Prague, và ném một kịch tác gia vô tội vào tù, rồi run sợ trước hình ảnh của một vị Giáo Hoàng người Ba Lan. Lịch sử đã chứng minh rằng cuối cùng thì tự do sẽ chiến thắng sợ hãi.
Một phê phán khác - phê phán này cho rằng chấm dứt một chế độ độc tài sẽ tạo ra hỗn loạn. Những kẻ hay phê phán đưa ra sự bạo động tại Afghanistan, Iraq, Lebanon để chứng minh rằng tự do làm cho người dân thiếu an toàn hơn. Nhưng hãy nhìn xem ai đang gây ra những bạo động đó. Đó là những kẻ khủng bố, đó là những kẻ cực đoan. Đây không phải là một sự tình cờ mà họ đang nhắm vào các nền dân chủ non trẻ tại vùng Trung Đông. Họ biết rằng thành công của những xã hội tự do là một đe doạ nghiêm trọng cho những tham vọng của họ -- và cho sự tồn tại của họ. Sự thật là những kẻ thù của chúng ta đang chống lại chúng ta không phải là một lý do để chúng ta nghi ngờ tự do. Đó là bằng chứng rằng họ đang nhìn nhận sức mạnh của tự do. Đó là bằng chứng là chúng ta đang ở trong chiến tranh. Và đó là bằng chứng rằng các quốc gia tự do phải làm tất cả những gì cần phải làm để thắng cuộc.
Nhưng vẫn còn người muốn cãi rằng sự ổn định vẫn là một mục tiêu an toàn hơn, đặc biệt là ở Trung Đông. Vấn đề ở chỗ là để theo đuổi sự ổn định bằng cách hy sinh sự tự do thì không đưa đến hoà bình -- và điều này đưa đến (vụ khủng bố) ngày 11 tháng 9 năm 2001. Chính sách tôn trọng độc tài là một chính sách thất bại về đạo đức cũng như chiến lược. Đó là một điều sai lầm mà thế giới không được phép lập lại trong thế kỷ 21.
Những kẻ khác lo ngại rằng dân chủ sẽ đưa những thế lực nguy hiểm lên nắm quyền, chẳng hạn như tổ chức Hamas của Lãnh thổ Palestines. Những cuộc bầu cử không luôn luôn có những kết quả như chúng ta mong đợi. Nhưng dân chủ bao gồm không phải chỉ có một chuyến đi đến phòng bỏ phiếu. Dân chủ đòi hỏi phải có các đảng phái đối lập thật sự, một xã hội công dân năng động, một chính quyền có khả năng thi hành luật pháp và đáp ứng được những nhu cầu cần thiết của người dân. Những cuộc bầu cử có thể làm cho việc thiết lập các cơ quan như vậy được nhanh hơn. Trong một chế độ dân chủ, người dân sẽ không bỏ phiếu cho một cuộc sống đầy những sự tàn bạo. Để duy trì quyền lực, các nhà dân cử phải lắng nghe người dân của họ và tuân theo những nguyện vọng cho hoà bình của họ -- hay là như các nền dân chủ, cử tri sẽ thay thế họ bằng những cuộc bầu cử tự do.
Cuối cùng, có ý kiến cho rằng chấm dứt một chế độ độc tài thì không thực tế. Vâng, có vài người cãi rằng là việc mở rộng dân chủ ra trên toàn thế giới thì đơn giản là rất khó mà thành công. Điều này không mới mẻ gì. Chúng ta đã nghe lời phê phán đó trước đây trong lịch sử. Trong các giai đoạn của cuộc Chiến tranh lạnh, đã có những người cãi là bức tường Bá Linh sẽ tồn tại mãi mãi, và những người sống đằng sau Bức màn sắt đó sẽ không bao giờ vượt qua được những kẻ đàn áp họ. Lịch sử đã gởi cho chúng ta một lời nhắn nhủ khác.
For Immediate Release
Office of the Press Secretary
June 5, 2007
President Bush Visits Prague, Czech Republic, Discusses Freedom
Large Hall
Czernin Palace
Prague, Czech Republic
4:07 P.M. (Local)
THE PRESIDENT: President Ilves, Foreign Minister Schwarzenberg, distinguished guests: Laura and I are pleased to be back in Prague, and we appreciate the gracious welcome in this historic hall. Tomorrow I attend the G-8 Summit, where I will meet with the leaders of the world's most powerful economies. This afternoon, I stand with men and women who represent an even greater power -- the power of human conscience.
In this room are dissidents and democratic activists from 17 countries on five continents. You follow different traditions, you practice different faiths, and you face different challenges. But you are united by an unwavering conviction: that freedom is the non-negotiable right of every man, woman, and child, and that the path to lasting peace in our world is liberty. (Applause.)
This conference was conceived by three of the great advocates for freedom in our time: Jose Maria Aznar, Vaclav Havel, and Natan Sharansky. I thank them for the invitation to address this inspiring assembly, and for showing the world that an individual with moral clarity and courage can change the course of history.
It is fitting that we meet in the Czech Republic -- a nation at the heart of Europe, and of the struggle for freedom on this continent. Nine decades ago, Tomas Masaryk proclaimed Czechoslovakia's independence based on the "ideals of modern democracy." That democracy was interrupted, first by the Nazis and then by the communists, who seized power in a shameful coup that left the Foreign Minister dead in the courtyard of this palace.
Through the long darkness of Soviet occupation, the true face of this nation was never in doubt. The world saw it in the reforms of the Prague Spring and the principled demands of Charter 77. Those efforts were met with tanks and truncheons and arrests by secret police. But the violent would not have the final word. In 1989, thousands gathered in Wenceslas Square to call for their freedom. Theaters like the Magic Lantern became headquarters for dissidents. Workers left their factories to support a strike. And within weeks, the regime crumbled. Vaclav Havel went from prisoner of state to head of state. And the people of Czechoslovakia brought down the Iron Curtain with a Velvet Revolution.
Across Europe, similar scenes were unfolding. In Poland, a movement that began in a single shipyard freed people across a nation. In Hungary, mourners gathered at Heroes Square to bury a slain reformer -- and bury their communist regime, too. In East Germany, families came together for prayer meetings -- and found the strength to tear down a wall. Soon, activists emerged from the attics and church basements to reclaim the streets of Bulgaria, and Romania, and Albania, and Latvia, and Lithuania, and Estonia. The Warsaw Pact was dissolved peacefully in this very room. And after seven decades of oppression, the Soviet Union ceased to exist.
Behind these astonishing achievements was the triumph of freedom in the battle of ideas. The communists had an imperial ideology that claimed to know the directions of history. But in the end, it was overpowered by ordinary people who wanted to live their lives, and worship their God, and speak the truth to their children. The communists had the harsh rule of Brezhnev, and Honecker, and Ceausescu. But in the end, it was no match for the vision of Walesa and Havel, the defiance of Sakharov and Sharansky, the resolve of Reagan and Thatcher, and fearless witness of John Paul. From this experience, a clear lesson has emerged: Freedom can be resisted, and freedom can be delayed, but freedom cannot be denied.
In the years since liberation, Central and Eastern European nations have navigated the difficult transition to democracy. Leaders made the tough reforms needed to enter NATO and the European Union. Citizens claimed their freedom in the Balkans and beyond. And now, after centuries of war and suffering, the continent of Europe is at last in peace.
With this new era have come new threats to freedom. In dark and repressive corners of the world, whole generations grew up with no voice in their government and no hope in their future. This life of oppression bred deep resentment. And for many, resentment boiled over into radicalism and extremism and violence. The world saw the result on September the 11th, 2001, when terrorists based in Afghanistan sent 19 suicidal men to murder nearly 3,000 innocent people in the United States.
For some, this attack called for a narrow response. In truth, 9/11 was evidence of a much broader danger -- an international movement of violent Islamic extremists that threatens free people everywhere. The extremists' ambition is to build a totalitarian empire that spans all current and former Muslim lands, including parts of Europe. Their strategy to achieve that goal is to frighten the world into surrender through a ruthless campaign of terrorist murder.
To confront this enemy, America and our allies have taken the offensive with the full range of our military, intelligence, and law enforcement capabilities. Yet this battle is more than a military conflict. Like the Cold War, it's an ideological struggle between two fundamentally different visions of humanity. On one side are the extremists, who promise paradise, but deliver a life of public beatings and repression of women and suicide bombings. On the other side are huge numbers of moderate men and women -- including millions in the Muslim world -- who believe that every human life has dignity and value that no power on Earth can take away.
The most powerful weapon in the struggle against extremism is not bullets or bombs -- it is the universal appeal of freedom. Freedom is the design of our Maker, and the longing of every soul. Freedom is the best way to unleash the creativity and economic potential of a nation. Freedom is the only ordering of a society that leads to justice. And human freedom is the only way to achieve human rights.
Expanding freedom is more than a moral imperative -- it is the only realistic way to protect our people in the long run. Years ago, Andrei Sakharov warned that a country that does not respect the rights of its own people will not respond to the rights of its neighbors. History proves him right. Governments accountable to their people do not attack each other. Democracies address problems through the political process, instead of blaming outside scapegoats. Young people who can disagree openly with their leaders are less likely to adopt violent ideologies. And nations that commit to freedom for their people will not support extremists -- they will join in defeating them.
For all these reasons, the United States is committed to the advance of freedom and democracy as the great alternatives to repression and radicalism. (Applause.) And we have a historic objective in view. In my second inaugural address, I pledged America to the ultimate goal of ending tyranny in our world. Some have said that qualifies me as a "dissident president." If standing for liberty in the world makes me a dissident, I wear that title with pride. (Applause.)
America pursues our freedom agenda in many ways -- some vocal and visible, others quiet and hidden from view. Ending tyranny requires support for the forces of conscience that undermine repressive societies from within. The Soviet dissident Andrei Amalrik compared a tyrannical state to a soldier who constantly points a gun at his enemy -- until his arms finally tire and the prisoner escapes. The role of the free world is to put pressure on the arms of the world's tyrants -- and strengthen the prisoners who are trying to speed their collapse.
So I meet personally with dissidents and democratic activists from some of the world's worst dictatorships -- including Belarus, and Burma, and Cuba, and North Korea, Sudan, and Zimbabwe. At this conference, I look forward to meeting other dissidents, including some from Iran and Syria. One of those dissidents is Mamoun Homsi. In 2001, this man was an independent member of the Syrian parliament who simply issued a declaration asking the government to begin respecting human rights. For this entirely peaceful act, he was arrested and sent to jail, where he spent several years beside other innocent advocates for a free Syria.
Another dissident I will meet here is Rebiyah Kadeer of China, whose sons have been jailed in what we believe is an act of retaliation for her human rights activities. The talent of men and women like Rebiyah is the greatest resource of their nations, far more valuable than the weapons of their army or their oil under the ground. America calls on every nation that stifles dissent to end its repression, to trust its people, and to grant its citizens the freedom they deserve. (Applause.)
There are many dissidents who couldn't join us because they are being unjustly imprisoned or held under house arrest. I look forward to the day when a conference like this one include Alexander Kozulin of Belarus, Aung San Suu Kyi of Burma, Oscar Elias Biscet of Cuba, Father Nguyen Van Ly of Vietnam, Ayman Nour of Egypt. (Applause.) The daughter of one of these political prisoners is in this room. I would like to say to her, and all the families: I thank you for your courage. I pray for your comfort and strength. And I call for the immediate and unconditional release of your loved ones. (Applause.)
In the eyes of America, the democratic dissidents today are the democratic leaders of tomorrow. So we're taking new steps to strengthen our support. We recently created a Human Rights Defenders Fund, which provides grants for the legal defense and medical expenses of activists arrested or beaten by repressive governments. I strongly support the Prague Document that your conference plans to issue, which states that "the protection of human rights is critical to international peace and security." And in keeping with the goals of that declaration, I have asked Secretary Rice to send a directive to every U.S. ambassador in an un-free nation: Seek out and meet with activists for democracy. Seek out those who demand human rights. (Applause.)
People living in tyranny need to know they are not forgotten. North Koreans live in a closed society where dissent is brutally suppressed, and they are cut off from their brothers and sisters to the south. The Iranians are a great people who deserve to chart their own future, but they are denied their liberty by a handful of extremists whose pursuit of nuclear weapons prevents their country from taking its rightful place amongst the thriving. The Cubans are desperate for freedom -- and as that nation enters a period of transition, we must insist on free elections and free speech and free assembly. (Applause.) And in Sudan, freedom is denied and basic human rights are violated by a government that pursues genocide against its own citizens. My message to all those who suffer under tyranny is this: We will never excuse your oppressors. We will always stand for your freedom. (Applause.)
Freedom is also under assault in countries that have shown some progress. In Venezuela, elected leaders have resorted to shallow populism to dismantle democratic institutions and tighten their grip on power. The government of Uzbekistan continues to silence independent voices by jailing human rights activists. And Vietnam recently arrested and imprisoned a number of peaceful religious and political activists.
These developments are discouraging, but there are more reasons for optimism. At the start of the 1980s, there were only 45 democracies on Earth. There are now more than 120 democracies -- more people now live in freedom than ever before. And it is the responsibility of those who enjoy the blessings of liberty to help those who are struggling to establish their free societies. So the United States has nearly doubled funding for democracy projects. We're working with our partners in the G-8 to promote the rise of a vibrant civil society in the Middle East through initiatives like the Forum for the Future. We're cooperating side-by-side with the new democracies in Ukraine and Georgia and Kyrgyzstan. We congratulate the people of Yemen on their landmark presidential election, and the people of Kuwait on elections in which women were able to vote and run for office for the first time. (Applause.) We stand firmly behind the people of Lebanon and Afghanistan and Iraq as they defend their democratic gains against extremist enemies. (Applause.) These people are making tremendous sacrifices for liberty. They deserve the admiration of the free world, and they deserve our unwavering support. (Applause.)
The United States is also using our influence to urge valued partners like Egypt and Saudi Arabia and Pakistan to move toward freedom. These nations have taken brave stands and strong action to confront extremists, along with some steps to expand liberty and transparency. Yet they have a great distance still to travel. The United States will continue to press nations like these to open up their political systems, and give greater voice to their people. Inevitably, this creates tension. But our relationships with these countries are broad enough and deep enough to bear it. As our relationships with South Korea and Taiwan during the Cold War prove, America can maintain a friendship and push a nation toward democracy at the same time. (Applause.)
We're also applying that lesson to our relationships with Russia and China. (Applause.) The United States has strong working relationships with these countries. Our friendship with them is complex. In the areas where we share mutual interests, we work together. In other areas, we have strong disagreements. China's leaders believe that they can continue to open the nation's economy without opening its political system. We disagree. (Applause.) In Russia, reforms that were once promised to empower citizens have been derailed, with troubling implications for democratic development. Part of a good relationship is the ability to talk openly about our disagreements. So the United States will continue to build our relationships with these countries -- and we will do it without abandoning our principles or our values. (Applause.)
We appreciate that free societies take shape at different speeds in different places. One virtue of democracy is that it reflects local history and traditions. Yet there are fundamental elements that all democracies share -- freedom of speech, religion, press, and assembly; rule of law enforced by independent courts; private property rights; and political parties that compete in free and fair elections. (Applause.) These rights and institutions are the foundation of human dignity, and as countries find their own path to freedom, they must find a loyal partner in the United States of America.
Extending the reach of freedom is a mission that unites democracies around the world. Some of the greatest contributions are coming from nations with the freshest memories of tyranny. I appreciate the Czech Republic's support for human rights projects in Belarus and Burma and Cuba. I thank Germany, and Poland, and the Czech Republic, and Hungary, and Slovenia, and Georgia, Lithuania, Estonia, Croatia for contributing to the new United Nations Democracy Fund. I'm grateful for the commitment many new democracies in Central and Eastern Europe are making to Afghanistan and Iraq. I appreciate that these countries are willing to do the hard work necessary to enable people who want to be free to live in a free society. (Applause.)
In all these ways, the freedom agenda is making a difference. The work has been difficult, and that is not going to change. There will be triumphs and failures, progress and setbacks. Ending tyranny cannot be achieved overnight. And of course, this objective has its critics.
Some say that ending tyranny means "imposing our values" on people who do not share them, or that people live in parts of the world where freedom cannot take hold. That is refuted by the fact that every time people are given a choice, they choose freedom. We saw that when the people of Latin America turned dictatorships into democracies, and the people of South Africa replaced apartheid with a free society, and the people of Indonesia ended their long authoritarian rule. We saw it when Ukrainians in orange scarves demanded that their ballots be counted. We saw it when millions of Afghans and Iraqis defied the terrorists to elect free governments. At a polling station in Baghdad, I was struck by the words of an Iraqi -- he had one leg -- and he told a reporter, "I would have crawled here if I had to." Was democracy -- I ask the critics, was democracy imposed on that man? Was freedom a value he did not share? The truth is that the only ones who have to impose their values are the extremists and the radicals and the tyrants. (Applause.)
And that is why the communists crushed the Prague Spring, and threw an innocent playwright in jail, and trembled at the sight of a Polish Pope. History shows that ultimately, freedom conquers fear. And given a chance, freedom will conquer fear in every nation on Earth. (Applause.)
Another objective -- objection is that ending tyranny will unleash chaos. Critics point to the violence in Afghanistan, or Iraq, or Lebanon as evidence that freedom leaves people less safe. But look who's causing the violence. It's the terrorists, it's the extremists. It is no coincidence that they are targeting young democracies in the Middle East. They know that the success of free societies there is a mortal threat to their ambitions -- and to their very survival. The fact that our enemies are fighting back is not a reason to doubt democracy. It is evidence that they recognize democracy's power. It is evidence that we are at war. And it is evidence that free nations must do what it takes to prevail. (Applause.)
Still, some argue that a safer goal would be stability, especially in the Middle East. The problem is that pursuing stability at the expense of liberty does not lead to peace -- it leads to September the 11th, 2001. (Applause.) The policy of tolerating tyranny is a moral and strategic failure. It is a mistake the world must not repeat in the 21st century.
Others fear that democracy will bring dangerous forces to power, such as Hamas in the Palestinian Territories. Elections will not always turn out the way we hope. Yet democracy consists of more than a single trip to the ballot box. Democracy requires meaningful opposition parties, a vibrant civil society, a government that enforces the law and responds to the needs of its people. Elections can accelerate the creation of such institutions. In a democracy, people will not vote for a life of perpetual violence. To stay in power, elected officials must listen to their people and pursue their desires for peace -- or, in democracies, the voters will replace them through free elections.
Finally, there's the contention that ending tyranny is unrealistic. Well, some argue that extending democracy around the world is simply too difficult to achieve. That's nothing new. We've heard that criticism before throughout history. At every stage of the Cold War, there were those who argued that the Berlin Wall was permanent, and that people behind the Iron Curtain would never overcome their oppressors. History has sent a different message.
The lesson is that freedom will always have its skeptics. But that's not the whole story. There are also people like you, and the loved ones you represent -- men and women with courage to risk everything for your ideals. In his first address as President, Vaclav Havel proclaimed, "People, your government has returned to you!" He was echoing the first speech of Tomas Masaryk -- who was, in turn, quoting the 17th century Czech teacher Comenius. His message was that freedom is timeless. It does not belong to one government or one generation. Freedom is the dream and the right of every person in every nation in every age. (Applause.)
The United States of America believes deeply in that message. It was the inspiration for our founding, when we declared that "all men are created equal." It was the conviction that led us to help liberate this continent, and stand with the captive nations through their long struggle. It is the truth that guides our nation to oppose radicals and extremists and terror and tyranny in the world today. And it is the reason I have such great confidence in the men and women in this room.
I leave Prague with a certainty that the cause of freedom is not tired, and that its future is in the best of hands. With unbreakable faith in the power of liberty, you will inspire your people, you will lead your nations, and you will change the world.
Thanks for having me. And may God bless you. (Applause.)
END 4:38 P.M. (Local)
@diendantudodanchu.org
- Nước Cờ Của Tổng Thống Bush
- Conditions d'admission des Partis dans l'I.C. ( 21 điều kiện của Lenine để xin vào cs quốc tế III )
- Les vingt-et-une conditions d'admission des Partis dans l'Internationale Communiste
• Khánh Đăng lược dịch
TT. George W. Bush tại Hội nghị Prague về dân chủ toàn cầu
Hiện diện trong phòng này là các nhà bất đồng chính kiến và tranh đấu dân chủ đến từ 17 quốc gia và 5 lục địa. Quý vị có các truyền thống khác nhau, quý vị theo các tôn gíao khác nhau, và quý vị đối diện với những khó khăn khác nhau. Nhưng quý vị cùng hòa hợp với nhau bởi một điều không thể lay chuyển được : tự do là một quyền lợi không thể thương lượng được cho tất cả nhân loại, và con đường dẫn đến nền hoà bình vĩnh cửu trên thế giới của chúng ta là tự do.
......
Hoa Kỳ theo đuổi kế hoạch tự do bằng nhiều lối khác nhau -- có lúc thì lớn tiếng và rõ ràng, những lúc khác thì thầm lặng và kín đáo. Việc chấm dứt một chế độ độc tài đòi hỏi phải có sự ủng hộ cho các tiếng nói của lương tâm ở ngay trong lòng những xã hội bị đàn áp. Nhà bất đồng chính kiến Andrei Amalrik đã so sánh một quốc gia độc tài như là một người lính lúc nào cũng chĩa mũi súng vào kẻ thù -- cho đến khi anh ta cuối cùng bị mỏi tay và người tù nhân trốn thoát. Nhiệm vụ của phía thế giới tự do là đặt áp lực lên những cánh tay của những kẻ độc tài -- và tăng thêm sức mạnh cho những tù nhân đang cố gắng làm cho chúng bị sụp đổ nhanh chóng.
......
Có nhiều nhà bất đồng chính kiến không thể hội ngộ với chúng ta vì họ đang bị bỏ tù một cách vô lý hay bị quản thúc tại gia. Tôi mong có một ngày khi một cuộc hội thảo như thế này sẽ có mặt ông Alexander Kozulin của nước cộng hoà Belarus, bà Aung San Suu Kyi của Miến Điện, ông Oscar Elias Biscet của nước Cuba, linh mục Nguyễn Văn Lý của nước Việt Nam, Ayman Nour của nước Egypt. Hiện diện trong phòng này có cô con gái của một trong những tù nhân chính trị này. Tôi muốn nói với cô và tất cả các thân nhân của những tù nhân này: Tôi cám ơn quý vị về lòng dũng cảm. Tôi cầu nguyện cho quý vị được bình an và mạnh mẽ. Và tôi kêu gọi cho những người thân của qúy vị được trả tự do ngay lập tức và vô điều kiện.
Trong cái nhìn của nước Mỹ, các nhà đấu tranh dân chủ ngày hôm nay là các người lãnh đạo dân chủ trong tương lai. Do đó, chúng tôi đang đi những bước mới để đẩy mạnh sự hỗ trợ của chúng tôi. Chúng tôi vừa thiết lập một Quỹ Bảo vệ Nhân quyền, để cung cấp tài chính cho việc hỗ trợ về pháp lý và tốn kém thuốc men cho các nhà bất đồng chính kiến bị bắt giữ hoặc bị đánh đập bởi các chế độ độc tài. Tôi mạnh mẽ ủng hộ Tài liệu Prague mà cuộc hội thảo này dự định đưa ra, mà trong đó Tài liệu này có đề cập "việc bảo vệ nhân quyền thì nghiêm trọng cho nền hoà bình và an ninh của thế giới". Và để thi hành những mục đích của bản tuyên bố đó, tôi đã yêu cầu bà Ngoại trưởng Rice chỉ đạo cho tất cả các Đại sứ Hoa Kỳ tại các quốc gia thiếu tự do: Hãy tìm và gặp gỡ các nhà tranh đấu cho dân chủ. Hãy tìm những người đòi hỏi nhân quyền.
TT. George W. Bush tại Hội nghị Prague về dân chủ toàn cầu
Những người đang sống trong các chế độ độc tài cần biết rằng họ không bị bỏ quên. Người dân Bắc Hàn sống trong một xã hội khép kín nơi mà các nhà bất đồng chính kiến bị đàn áp tàn bạo, và họ bị chia cắt khỏi anh chị em của họ ở miền nam. Người dân Iran là một dân tộc vĩ đại và họ xứng đáng để dự tính tương lai của riêng họ, nhưng họ đang bị chối bỏ tự do bởi một nhóm cực đoan đang theo đuổi việc sản xuất vũ khí hạt nhân, ngăn cản đất nước họ đi vào một con đường đúng đắn cùng với các quốc gia đang tiến triển khác. Người Cuba thì khao khát tự do -- và trong khi đất nước đó đang đi vào một thời kỳ thay đổi, chúng ta phải đòi hỏi có những cuộc bầu cử tự do và tự do ngôn luận cũng như tự do hội họp. Và tại Sudan, tự do bị chối bỏ và những quyền làm người căn bản bị nhà cầm quyền vi phạm vì theo đuổi một chính sách diệt chủng áp đặt trên chính người dân của họ. Lời nhắn nhủ của tôi đến tất cả những ai đang bị đau khổ dưới các chế độ độc tài là: Chúng tôi không bao giờ tha thứ cho những kẻ đàn áp quý vị. Chúng tôi luôn luôn đứng lên cho tự do của quý vị.
Tự do cũng bị tấn công tại các quốc gia đang có dấu hiệu tiến bộ. Tại Venezuela, các nhà lãnh đạo dân cử đã quay sang xử dụng chính sách dân chủ nửa vời để giải tán các cơ quan dân chủ để nắm chặt quyền lực. Nhà nước Uzbekistan tiếp tục bịt những tiếng nói độc lập bằng cách bỏ tù các nhà tranh đấu nhân quyền. Và mới đây nhà cầm quyền Việt Nam đã bắt giữ và bỏ tù một số các nhà tranh đấu tôn giáo và chính trị ôn hoà.
.....
Trong tất cả các đường hướng này, những kế hoạch cho tự do đang tạo sự thay đổi. Công việc này vô cùng khó khăn, và điều này sẽ không thay đổi. Sẽ có những thành công và thất bại, tiến bộ và lùi bước. Việc chấm dứt một chế độ độc tài không thể đạt được chỉ qua một đêm. Và dĩ nhiên, mục tiêu này cũng có những người phê phán.
Có người cho rằng việc chấm dứt một chế độ độc tài có nghĩa là "đặt giá trị của chúng ta" lên trên những người không cùng quan điểm, hay là có những dân tộc đang sống ở những vùng khác nhau của thế giới nơi mà tự do không thể kiểm soát được. Điều này đã bị bác bỏ bởi sự thật là mỗi khi người dân được đưa cho một sự lựa chọn, họ đều lựa chọn tự do. Chúng ta đã nhìn thấy người dân Châu Mỹ La tinh đã chuyển các chế độ độc tài sang các thể chế dân chủ, và người dân Nam Phi đã thay thế chế độ phân biệt chủng tộc bằng một xã hội tự do, và người dân Nam Dương đã chấm dứt sự cai trị lâu dài của một chế độ độc tài.
Chúng ta đã nhìn thấy khi người dân Ukrainian trong khăn quàng cổ màu cam đòi hỏi lá phiếu của họ phải được đếm. Chúng ta đã nhìn thấy khi hàng triệu người Afghan và Iraq gạt bỏ khủng bố để bầu ra những chính quyền tự do
Chúng ta đã nhìn thấy khi người dân Ukrainian trong khăn quàng cổ màu cam đòi hỏi lá phiếu của họ phải được đếm. Chúng ta đã nhìn thấy khi hàng triệu người Afghan và Iraq gạt bỏ khủng bố để bầu ra những chính quyền tự do. Tại một phòng đầu phiếu ở Baghdad, lời nói của một người dân Iraq, ông ta chỉ có 1 chân, với một phóng viên báo chí đã làm tôi xúc động, "Nếu tôi phải bò đến đây tôi cũng bò". Tôi hỏi các người hay phê phán rằng có phải là dân chủ đã áp đặt lên trên người đàn ông đó? Có phải là tự do là một giá trị mà người đàn ông đó đã không chia sẻ? Sự thật là chỉ có những kẻ phải áp đặt giá trị của họ lên trên người khác chính là những kẻ cực đoan, và những người cấp tiến cũng như những kẻ độc tài.
Và đó chính là lý do tại sao cộng sản đè nát cuộc nổi dậy mùa xuân Prague, và ném một kịch tác gia vô tội vào tù, rồi run sợ trước hình ảnh của một vị Giáo Hoàng người Ba Lan. Lịch sử đã chứng minh rằng cuối cùng thì tự do sẽ chiến thắng sợ hãi.
Một phê phán khác - phê phán này cho rằng chấm dứt một chế độ độc tài sẽ tạo ra hỗn loạn. Những kẻ hay phê phán đưa ra sự bạo động tại Afghanistan, Iraq, Lebanon để chứng minh rằng tự do làm cho người dân thiếu an toàn hơn. Nhưng hãy nhìn xem ai đang gây ra những bạo động đó. Đó là những kẻ khủng bố, đó là những kẻ cực đoan. Đây không phải là một sự tình cờ mà họ đang nhắm vào các nền dân chủ non trẻ tại vùng Trung Đông. Họ biết rằng thành công của những xã hội tự do là một đe doạ nghiêm trọng cho những tham vọng của họ -- và cho sự tồn tại của họ. Sự thật là những kẻ thù của chúng ta đang chống lại chúng ta không phải là một lý do để chúng ta nghi ngờ tự do. Đó là bằng chứng rằng họ đang nhìn nhận sức mạnh của tự do. Đó là bằng chứng là chúng ta đang ở trong chiến tranh. Và đó là bằng chứng rằng các quốc gia tự do phải làm tất cả những gì cần phải làm để thắng cuộc.
Nhưng vẫn còn người muốn cãi rằng sự ổn định vẫn là một mục tiêu an toàn hơn, đặc biệt là ở Trung Đông. Vấn đề ở chỗ là để theo đuổi sự ổn định bằng cách hy sinh sự tự do thì không đưa đến hoà bình -- và điều này đưa đến (vụ khủng bố) ngày 11 tháng 9 năm 2001. Chính sách tôn trọng độc tài là một chính sách thất bại về đạo đức cũng như chiến lược. Đó là một điều sai lầm mà thế giới không được phép lập lại trong thế kỷ 21.
Những kẻ khác lo ngại rằng dân chủ sẽ đưa những thế lực nguy hiểm lên nắm quyền, chẳng hạn như tổ chức Hamas của Lãnh thổ Palestines. Những cuộc bầu cử không luôn luôn có những kết quả như chúng ta mong đợi. Nhưng dân chủ bao gồm không phải chỉ có một chuyến đi đến phòng bỏ phiếu. Dân chủ đòi hỏi phải có các đảng phái đối lập thật sự, một xã hội công dân năng động, một chính quyền có khả năng thi hành luật pháp và đáp ứng được những nhu cầu cần thiết của người dân. Những cuộc bầu cử có thể làm cho việc thiết lập các cơ quan như vậy được nhanh hơn. Trong một chế độ dân chủ, người dân sẽ không bỏ phiếu cho một cuộc sống đầy những sự tàn bạo. Để duy trì quyền lực, các nhà dân cử phải lắng nghe người dân của họ và tuân theo những nguyện vọng cho hoà bình của họ -- hay là như các nền dân chủ, cử tri sẽ thay thế họ bằng những cuộc bầu cử tự do.
Cuối cùng, có ý kiến cho rằng chấm dứt một chế độ độc tài thì không thực tế. Vâng, có vài người cãi rằng là việc mở rộng dân chủ ra trên toàn thế giới thì đơn giản là rất khó mà thành công. Điều này không mới mẻ gì. Chúng ta đã nghe lời phê phán đó trước đây trong lịch sử. Trong các giai đoạn của cuộc Chiến tranh lạnh, đã có những người cãi là bức tường Bá Linh sẽ tồn tại mãi mãi, và những người sống đằng sau Bức màn sắt đó sẽ không bao giờ vượt qua được những kẻ đàn áp họ. Lịch sử đã gởi cho chúng ta một lời nhắn nhủ khác.
For Immediate Release
Office of the Press Secretary
June 5, 2007
President Bush Visits Prague, Czech Republic, Discusses Freedom
Large Hall
Czernin Palace
Prague, Czech Republic
4:07 P.M. (Local)
THE PRESIDENT: President Ilves, Foreign Minister Schwarzenberg, distinguished guests: Laura and I are pleased to be back in Prague, and we appreciate the gracious welcome in this historic hall. Tomorrow I attend the G-8 Summit, where I will meet with the leaders of the world's most powerful economies. This afternoon, I stand with men and women who represent an even greater power -- the power of human conscience.
In this room are dissidents and democratic activists from 17 countries on five continents. You follow different traditions, you practice different faiths, and you face different challenges. But you are united by an unwavering conviction: that freedom is the non-negotiable right of every man, woman, and child, and that the path to lasting peace in our world is liberty. (Applause.)
This conference was conceived by three of the great advocates for freedom in our time: Jose Maria Aznar, Vaclav Havel, and Natan Sharansky. I thank them for the invitation to address this inspiring assembly, and for showing the world that an individual with moral clarity and courage can change the course of history.
It is fitting that we meet in the Czech Republic -- a nation at the heart of Europe, and of the struggle for freedom on this continent. Nine decades ago, Tomas Masaryk proclaimed Czechoslovakia's independence based on the "ideals of modern democracy." That democracy was interrupted, first by the Nazis and then by the communists, who seized power in a shameful coup that left the Foreign Minister dead in the courtyard of this palace.
Through the long darkness of Soviet occupation, the true face of this nation was never in doubt. The world saw it in the reforms of the Prague Spring and the principled demands of Charter 77. Those efforts were met with tanks and truncheons and arrests by secret police. But the violent would not have the final word. In 1989, thousands gathered in Wenceslas Square to call for their freedom. Theaters like the Magic Lantern became headquarters for dissidents. Workers left their factories to support a strike. And within weeks, the regime crumbled. Vaclav Havel went from prisoner of state to head of state. And the people of Czechoslovakia brought down the Iron Curtain with a Velvet Revolution.
Across Europe, similar scenes were unfolding. In Poland, a movement that began in a single shipyard freed people across a nation. In Hungary, mourners gathered at Heroes Square to bury a slain reformer -- and bury their communist regime, too. In East Germany, families came together for prayer meetings -- and found the strength to tear down a wall. Soon, activists emerged from the attics and church basements to reclaim the streets of Bulgaria, and Romania, and Albania, and Latvia, and Lithuania, and Estonia. The Warsaw Pact was dissolved peacefully in this very room. And after seven decades of oppression, the Soviet Union ceased to exist.
Behind these astonishing achievements was the triumph of freedom in the battle of ideas. The communists had an imperial ideology that claimed to know the directions of history. But in the end, it was overpowered by ordinary people who wanted to live their lives, and worship their God, and speak the truth to their children. The communists had the harsh rule of Brezhnev, and Honecker, and Ceausescu. But in the end, it was no match for the vision of Walesa and Havel, the defiance of Sakharov and Sharansky, the resolve of Reagan and Thatcher, and fearless witness of John Paul. From this experience, a clear lesson has emerged: Freedom can be resisted, and freedom can be delayed, but freedom cannot be denied.
In the years since liberation, Central and Eastern European nations have navigated the difficult transition to democracy. Leaders made the tough reforms needed to enter NATO and the European Union. Citizens claimed their freedom in the Balkans and beyond. And now, after centuries of war and suffering, the continent of Europe is at last in peace.
With this new era have come new threats to freedom. In dark and repressive corners of the world, whole generations grew up with no voice in their government and no hope in their future. This life of oppression bred deep resentment. And for many, resentment boiled over into radicalism and extremism and violence. The world saw the result on September the 11th, 2001, when terrorists based in Afghanistan sent 19 suicidal men to murder nearly 3,000 innocent people in the United States.
For some, this attack called for a narrow response. In truth, 9/11 was evidence of a much broader danger -- an international movement of violent Islamic extremists that threatens free people everywhere. The extremists' ambition is to build a totalitarian empire that spans all current and former Muslim lands, including parts of Europe. Their strategy to achieve that goal is to frighten the world into surrender through a ruthless campaign of terrorist murder.
To confront this enemy, America and our allies have taken the offensive with the full range of our military, intelligence, and law enforcement capabilities. Yet this battle is more than a military conflict. Like the Cold War, it's an ideological struggle between two fundamentally different visions of humanity. On one side are the extremists, who promise paradise, but deliver a life of public beatings and repression of women and suicide bombings. On the other side are huge numbers of moderate men and women -- including millions in the Muslim world -- who believe that every human life has dignity and value that no power on Earth can take away.
The most powerful weapon in the struggle against extremism is not bullets or bombs -- it is the universal appeal of freedom. Freedom is the design of our Maker, and the longing of every soul. Freedom is the best way to unleash the creativity and economic potential of a nation. Freedom is the only ordering of a society that leads to justice. And human freedom is the only way to achieve human rights.
Expanding freedom is more than a moral imperative -- it is the only realistic way to protect our people in the long run. Years ago, Andrei Sakharov warned that a country that does not respect the rights of its own people will not respond to the rights of its neighbors. History proves him right. Governments accountable to their people do not attack each other. Democracies address problems through the political process, instead of blaming outside scapegoats. Young people who can disagree openly with their leaders are less likely to adopt violent ideologies. And nations that commit to freedom for their people will not support extremists -- they will join in defeating them.
For all these reasons, the United States is committed to the advance of freedom and democracy as the great alternatives to repression and radicalism. (Applause.) And we have a historic objective in view. In my second inaugural address, I pledged America to the ultimate goal of ending tyranny in our world. Some have said that qualifies me as a "dissident president." If standing for liberty in the world makes me a dissident, I wear that title with pride. (Applause.)
America pursues our freedom agenda in many ways -- some vocal and visible, others quiet and hidden from view. Ending tyranny requires support for the forces of conscience that undermine repressive societies from within. The Soviet dissident Andrei Amalrik compared a tyrannical state to a soldier who constantly points a gun at his enemy -- until his arms finally tire and the prisoner escapes. The role of the free world is to put pressure on the arms of the world's tyrants -- and strengthen the prisoners who are trying to speed their collapse.
So I meet personally with dissidents and democratic activists from some of the world's worst dictatorships -- including Belarus, and Burma, and Cuba, and North Korea, Sudan, and Zimbabwe. At this conference, I look forward to meeting other dissidents, including some from Iran and Syria. One of those dissidents is Mamoun Homsi. In 2001, this man was an independent member of the Syrian parliament who simply issued a declaration asking the government to begin respecting human rights. For this entirely peaceful act, he was arrested and sent to jail, where he spent several years beside other innocent advocates for a free Syria.
Another dissident I will meet here is Rebiyah Kadeer of China, whose sons have been jailed in what we believe is an act of retaliation for her human rights activities. The talent of men and women like Rebiyah is the greatest resource of their nations, far more valuable than the weapons of their army or their oil under the ground. America calls on every nation that stifles dissent to end its repression, to trust its people, and to grant its citizens the freedom they deserve. (Applause.)
There are many dissidents who couldn't join us because they are being unjustly imprisoned or held under house arrest. I look forward to the day when a conference like this one include Alexander Kozulin of Belarus, Aung San Suu Kyi of Burma, Oscar Elias Biscet of Cuba, Father Nguyen Van Ly of Vietnam, Ayman Nour of Egypt. (Applause.) The daughter of one of these political prisoners is in this room. I would like to say to her, and all the families: I thank you for your courage. I pray for your comfort and strength. And I call for the immediate and unconditional release of your loved ones. (Applause.)
In the eyes of America, the democratic dissidents today are the democratic leaders of tomorrow. So we're taking new steps to strengthen our support. We recently created a Human Rights Defenders Fund, which provides grants for the legal defense and medical expenses of activists arrested or beaten by repressive governments. I strongly support the Prague Document that your conference plans to issue, which states that "the protection of human rights is critical to international peace and security." And in keeping with the goals of that declaration, I have asked Secretary Rice to send a directive to every U.S. ambassador in an un-free nation: Seek out and meet with activists for democracy. Seek out those who demand human rights. (Applause.)
People living in tyranny need to know they are not forgotten. North Koreans live in a closed society where dissent is brutally suppressed, and they are cut off from their brothers and sisters to the south. The Iranians are a great people who deserve to chart their own future, but they are denied their liberty by a handful of extremists whose pursuit of nuclear weapons prevents their country from taking its rightful place amongst the thriving. The Cubans are desperate for freedom -- and as that nation enters a period of transition, we must insist on free elections and free speech and free assembly. (Applause.) And in Sudan, freedom is denied and basic human rights are violated by a government that pursues genocide against its own citizens. My message to all those who suffer under tyranny is this: We will never excuse your oppressors. We will always stand for your freedom. (Applause.)
Freedom is also under assault in countries that have shown some progress. In Venezuela, elected leaders have resorted to shallow populism to dismantle democratic institutions and tighten their grip on power. The government of Uzbekistan continues to silence independent voices by jailing human rights activists. And Vietnam recently arrested and imprisoned a number of peaceful religious and political activists.
These developments are discouraging, but there are more reasons for optimism. At the start of the 1980s, there were only 45 democracies on Earth. There are now more than 120 democracies -- more people now live in freedom than ever before. And it is the responsibility of those who enjoy the blessings of liberty to help those who are struggling to establish their free societies. So the United States has nearly doubled funding for democracy projects. We're working with our partners in the G-8 to promote the rise of a vibrant civil society in the Middle East through initiatives like the Forum for the Future. We're cooperating side-by-side with the new democracies in Ukraine and Georgia and Kyrgyzstan. We congratulate the people of Yemen on their landmark presidential election, and the people of Kuwait on elections in which women were able to vote and run for office for the first time. (Applause.) We stand firmly behind the people of Lebanon and Afghanistan and Iraq as they defend their democratic gains against extremist enemies. (Applause.) These people are making tremendous sacrifices for liberty. They deserve the admiration of the free world, and they deserve our unwavering support. (Applause.)
The United States is also using our influence to urge valued partners like Egypt and Saudi Arabia and Pakistan to move toward freedom. These nations have taken brave stands and strong action to confront extremists, along with some steps to expand liberty and transparency. Yet they have a great distance still to travel. The United States will continue to press nations like these to open up their political systems, and give greater voice to their people. Inevitably, this creates tension. But our relationships with these countries are broad enough and deep enough to bear it. As our relationships with South Korea and Taiwan during the Cold War prove, America can maintain a friendship and push a nation toward democracy at the same time. (Applause.)
We're also applying that lesson to our relationships with Russia and China. (Applause.) The United States has strong working relationships with these countries. Our friendship with them is complex. In the areas where we share mutual interests, we work together. In other areas, we have strong disagreements. China's leaders believe that they can continue to open the nation's economy without opening its political system. We disagree. (Applause.) In Russia, reforms that were once promised to empower citizens have been derailed, with troubling implications for democratic development. Part of a good relationship is the ability to talk openly about our disagreements. So the United States will continue to build our relationships with these countries -- and we will do it without abandoning our principles or our values. (Applause.)
We appreciate that free societies take shape at different speeds in different places. One virtue of democracy is that it reflects local history and traditions. Yet there are fundamental elements that all democracies share -- freedom of speech, religion, press, and assembly; rule of law enforced by independent courts; private property rights; and political parties that compete in free and fair elections. (Applause.) These rights and institutions are the foundation of human dignity, and as countries find their own path to freedom, they must find a loyal partner in the United States of America.
Extending the reach of freedom is a mission that unites democracies around the world. Some of the greatest contributions are coming from nations with the freshest memories of tyranny. I appreciate the Czech Republic's support for human rights projects in Belarus and Burma and Cuba. I thank Germany, and Poland, and the Czech Republic, and Hungary, and Slovenia, and Georgia, Lithuania, Estonia, Croatia for contributing to the new United Nations Democracy Fund. I'm grateful for the commitment many new democracies in Central and Eastern Europe are making to Afghanistan and Iraq. I appreciate that these countries are willing to do the hard work necessary to enable people who want to be free to live in a free society. (Applause.)
In all these ways, the freedom agenda is making a difference. The work has been difficult, and that is not going to change. There will be triumphs and failures, progress and setbacks. Ending tyranny cannot be achieved overnight. And of course, this objective has its critics.
Some say that ending tyranny means "imposing our values" on people who do not share them, or that people live in parts of the world where freedom cannot take hold. That is refuted by the fact that every time people are given a choice, they choose freedom. We saw that when the people of Latin America turned dictatorships into democracies, and the people of South Africa replaced apartheid with a free society, and the people of Indonesia ended their long authoritarian rule. We saw it when Ukrainians in orange scarves demanded that their ballots be counted. We saw it when millions of Afghans and Iraqis defied the terrorists to elect free governments. At a polling station in Baghdad, I was struck by the words of an Iraqi -- he had one leg -- and he told a reporter, "I would have crawled here if I had to." Was democracy -- I ask the critics, was democracy imposed on that man? Was freedom a value he did not share? The truth is that the only ones who have to impose their values are the extremists and the radicals and the tyrants. (Applause.)
And that is why the communists crushed the Prague Spring, and threw an innocent playwright in jail, and trembled at the sight of a Polish Pope. History shows that ultimately, freedom conquers fear. And given a chance, freedom will conquer fear in every nation on Earth. (Applause.)
Another objective -- objection is that ending tyranny will unleash chaos. Critics point to the violence in Afghanistan, or Iraq, or Lebanon as evidence that freedom leaves people less safe. But look who's causing the violence. It's the terrorists, it's the extremists. It is no coincidence that they are targeting young democracies in the Middle East. They know that the success of free societies there is a mortal threat to their ambitions -- and to their very survival. The fact that our enemies are fighting back is not a reason to doubt democracy. It is evidence that they recognize democracy's power. It is evidence that we are at war. And it is evidence that free nations must do what it takes to prevail. (Applause.)
Still, some argue that a safer goal would be stability, especially in the Middle East. The problem is that pursuing stability at the expense of liberty does not lead to peace -- it leads to September the 11th, 2001. (Applause.) The policy of tolerating tyranny is a moral and strategic failure. It is a mistake the world must not repeat in the 21st century.
Others fear that democracy will bring dangerous forces to power, such as Hamas in the Palestinian Territories. Elections will not always turn out the way we hope. Yet democracy consists of more than a single trip to the ballot box. Democracy requires meaningful opposition parties, a vibrant civil society, a government that enforces the law and responds to the needs of its people. Elections can accelerate the creation of such institutions. In a democracy, people will not vote for a life of perpetual violence. To stay in power, elected officials must listen to their people and pursue their desires for peace -- or, in democracies, the voters will replace them through free elections.
Finally, there's the contention that ending tyranny is unrealistic. Well, some argue that extending democracy around the world is simply too difficult to achieve. That's nothing new. We've heard that criticism before throughout history. At every stage of the Cold War, there were those who argued that the Berlin Wall was permanent, and that people behind the Iron Curtain would never overcome their oppressors. History has sent a different message.
The lesson is that freedom will always have its skeptics. But that's not the whole story. There are also people like you, and the loved ones you represent -- men and women with courage to risk everything for your ideals. In his first address as President, Vaclav Havel proclaimed, "People, your government has returned to you!" He was echoing the first speech of Tomas Masaryk -- who was, in turn, quoting the 17th century Czech teacher Comenius. His message was that freedom is timeless. It does not belong to one government or one generation. Freedom is the dream and the right of every person in every nation in every age. (Applause.)
The United States of America believes deeply in that message. It was the inspiration for our founding, when we declared that "all men are created equal." It was the conviction that led us to help liberate this continent, and stand with the captive nations through their long struggle. It is the truth that guides our nation to oppose radicals and extremists and terror and tyranny in the world today. And it is the reason I have such great confidence in the men and women in this room.
I leave Prague with a certainty that the cause of freedom is not tired, and that its future is in the best of hands. With unbreakable faith in the power of liberty, you will inspire your people, you will lead your nations, and you will change the world.
Thanks for having me. And may God bless you. (Applause.)
END 4:38 P.M. (Local)
@diendantudodanchu.org
- Nước Cờ Của Tổng Thống Bush
- Conditions d'admission des Partis dans l'I.C. ( 21 điều kiện của Lenine để xin vào cs quốc tế III )
- Les vingt-et-une conditions d'admission des Partis dans l'Internationale Communiste
Tổng thống Bush sẽ nêu vấn đề đán áp đối lập với Chủ tịch Việt Nam
Tổng thống Bush sẽ nêu vấn đề đán áp đối lập với Chủ tịch Việt Nam
2007.06.07
Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush sẽ đưa ra cảnh báo với chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết rằng những vụ trấn áp đối lập gần đây sẽ tác hại tới mối quan hệ thương mại Việt-Mỹ.
Ông Triết sẽ đến Washington vào ngày 22 tháng Sáu sắp tới. Nhận xét về chuyến công du này, phó tùy viên báo chí tòa Bạch ốc, bà Dana Perino, cho biết "Tổng thống Bush dự định sẽ bày tỏ mối quan tâm sâu sắc của ông về chuyện Việt Nam bắt bớ và giam giữ những người cổ võ dân chủ một cách hòa dịu, ông sẽ khẳng định là các hành vi đó sẽ giới hạn sự tăng trưởng quan hệ song phương".
Trong một bài nói chuyện tại thủ đô Praha của Cộng hòa Czech hôm thứ Ba, ông Bush nhắc đến tình hình dân chủ bị trấn áp tại Việt Nam. Trong số những nước bị nêu tên, ngoài Việt Nam còn có Pakistan, Cuba, Ai Cập và Venezuela.
Tiếng Việt
© 2007 Radio Free Asia
Các tin, bài liên quan
Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 7-6-2007)
Việt Nam sẽ trả tự do cho 3 nhà bất đồng chính kiến
Dân biểu Earl Blumenauer, cựu Chủ tịch nhóm các nhà lập pháp Mỹ quan tâm đến Việt Nam trả lời phỏng vấn RFA
Tin tức mới nhất liên quan đến chuyến đi Mỹ của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết
Áp Lực Chính Trị và Giải Tỏa Áp Lực Chính Trị
Tổng thống Bush và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết sẽ gặp nhau tại Nhà Trắng vào cuối tháng này
Cộng đồng người Việt ở Mỹ chuẩn bị “đón” chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết
Việt Nam dọn đường cho chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của ông Nguyễn Minh Triết
Cảm nhận của dư luận người Việt về sự kiện Tổng thống Bush gặp gỡ các nhà tranh đấu cho Dân chủ Nhân quyền VN
Nước Cờ Của Tổng Thống Bush
Từ bịt miệng đến… bịt mắt, bịt tai
2007.06.07
Tổng thống Hoa Kỳ George W. Bush sẽ đưa ra cảnh báo với chủ tịch Việt Nam Nguyễn Minh Triết rằng những vụ trấn áp đối lập gần đây sẽ tác hại tới mối quan hệ thương mại Việt-Mỹ.
Ông Triết sẽ đến Washington vào ngày 22 tháng Sáu sắp tới. Nhận xét về chuyến công du này, phó tùy viên báo chí tòa Bạch ốc, bà Dana Perino, cho biết "Tổng thống Bush dự định sẽ bày tỏ mối quan tâm sâu sắc của ông về chuyện Việt Nam bắt bớ và giam giữ những người cổ võ dân chủ một cách hòa dịu, ông sẽ khẳng định là các hành vi đó sẽ giới hạn sự tăng trưởng quan hệ song phương".
Trong một bài nói chuyện tại thủ đô Praha của Cộng hòa Czech hôm thứ Ba, ông Bush nhắc đến tình hình dân chủ bị trấn áp tại Việt Nam. Trong số những nước bị nêu tên, ngoài Việt Nam còn có Pakistan, Cuba, Ai Cập và Venezuela.
Tiếng Việt
© 2007 Radio Free Asia
Các tin, bài liên quan
Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 7-6-2007)
Việt Nam sẽ trả tự do cho 3 nhà bất đồng chính kiến
Dân biểu Earl Blumenauer, cựu Chủ tịch nhóm các nhà lập pháp Mỹ quan tâm đến Việt Nam trả lời phỏng vấn RFA
Tin tức mới nhất liên quan đến chuyến đi Mỹ của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết
Áp Lực Chính Trị và Giải Tỏa Áp Lực Chính Trị
Tổng thống Bush và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết sẽ gặp nhau tại Nhà Trắng vào cuối tháng này
Cộng đồng người Việt ở Mỹ chuẩn bị “đón” chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết
Việt Nam dọn đường cho chuyến viếng thăm Hoa Kỳ của ông Nguyễn Minh Triết
Cảm nhận của dư luận người Việt về sự kiện Tổng thống Bush gặp gỡ các nhà tranh đấu cho Dân chủ Nhân quyền VN
Nước Cờ Của Tổng Thống Bush
Từ bịt miệng đến… bịt mắt, bịt tai
Tổng thống Bush kêu gọi trả tự do tức khắc cho các nhân vật bất đồng chính kiến trên thế giới, trong đó có Việt Nam
Tổng thống Bush kêu gọi trả tự do tức khắc cho các nhân vật bất đồng chính kiến trên thế giới, trong đó có Việt Nam
2007.06.07
Trà Mi, phóng viên đài RFA
Tổng thống Hoa Kỳ Geogre W. Bush kêu gọi trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho các nhân vật bất đồng chính kiến tại một số quốc gia độc tài trên thế giới, trong đó có Việt Nam. Trà Mi có thêm chi tiết.
Bấm vào đây để nghe bài tường trình này
Tải xuống để nghe
Tổng thống Bush phát biểu tại hội nghị về dân chủ được tổ chức ở thủ đô Pra-ha, Cộng hoà Czech hôm 5-6-2007. AFP PHOTO
Trong bài diễn văn đọc tại hội nghị về dân chủ được tổ chức ở thủ đô Pra-ha, Cộng hoà Czech, hôm thứ ba vừa qua, người đứng đầu Nhà Trắng ca ngợi lòng dũng cảm của các nhà bất đồng chính kiến hiện đang bị sách nhiễu, tù đày ở các quốc gia độc tài như Việt Nam, Cuba, Miến Điện, hay Belarus.
Đồng thời, ông yêu cầu trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện cho những tiếng nói yêu chuộng tự do và tranh đấu cho dân chủ như Alexander Kozulin của Belarus, Aung San Suu Kyi của Miến Điện, và linh mục Nguyễn Văn Lý của Việt Nam.
Ông Bush nói rằng ông mong đợi một ngày nào đó, trong một cuộc hội nghị như thế này có sự hiện diện của những anh hùng dân chủ ấy.
Khi đề cập về tình trạng đàn áp dân chủ trên thế giới, ông Bush cũng không quên nhắc tới tình hình nhân quyền tại Việt Nam, với hàng loạt các cuộc bắt bớ gần đây, bỏ tù những ai công khai cổ võ cho quyền tự do tôn giáo và tự do bày tỏ quan điểm chính trị bất đồng.
Ông Bush còn khẳng định rằng nếu như bênh vực cho quyền tự do trên thế giới khiến cho ông bị coi là một người “bất đồng chính kiến” thì ông cảm thấy hãnh diện với cái biệt danh đó, tự hào được làm một “vị tổng thống bất đồng chính kiến”.
Quỹ hỗ trợ những người tranh đấu cho nhân quyền
Tổng thống Bush phát biểu rằng đối với Người Mỹ, những nhà bất đồng chính kiến hôm nay chính là những nhà lãnh đạo dân chủ của tương lai. Vì vậy, Hoa Kỳ đang có những kế hoạch mới nhằm củng cố sự ủng hộ đối với các nhà dân chủ trên thế giới.
Trong số này, có việc thành lập Quỹ hỗ trợ những người tranh đấu cho nhân quyền, với mục tiêu hỗ trợ tài chánh giúp những người hoạt động dân chủ có điều kiện thuê mướn luật sư bảo vệ khi ra toà, và trợ giúp những người tù lương tâm bị hành hạ, bệnh tật trong nhà lao có thêm chi phí thuốc men chữa trị.
Ngoài ra, ông Bush cũng cho biết ông đã đề nghị Ngoại trưởng Condoleeza Rice yêu cầu từng vị đại sứ Mỹ đang công tác ở các nước kém dân chủ phải tìm gặp những nhân vật hoạt động dân chủ và tiếp xúc với những ai đòi hỏi, tranh đấu cho nhân quyền.
Phủ nhận những cáo buộc cho rằng các chính sách chống lại độc tài của Hoa Kỳ là cách mà Mỹ áp đặt những giá trị và quan điểm của mình lên các quốc gia khác, ông Bush đưa ra bằng chứng rằng trên thế giới này, bất cứ lúc nào con người có được quyền lựa chọn thì lập tức họ sẽ chọn tự do.
Để khẳng định tầm quan trọng và giá trị của tự do-dân chủ, người đứng đầu nước Mỹ đã nhắc lại các bài học lịch sử đã qua, cụ thể như làn sóng đấu tranh ôn hoà chống lại nền chuyên chế cộng sản độc tài ở Châu Âu lan toả từ Ba Lan, Hungary, Đông Đức, Bulgary, Rumani, đến Albani, Latvia, Luthuana, hay Estonia, dẫn đến kết quả là Liên Xô sụp đổ sau 7 thập niên tồn tại và sau đó, hiệp ước Vác-xa-va cũng trở thành vô hiệu. Ông kết luận rằng tự do có thể bị ngăn cản, có thể bị trì hoãn, nhưng không thể bị khước từ.
Vũ khí hữu hiệu nhất
Vẫn theo lời người điều khiển Nhà Trắng, mặc dù trên thế giới vẫn còn tồn tại những nhà nước chuyên chế - độc tài, nhưng có một điều khiến mọi người có thể lạc quan, tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn, là nếu như vào đầu những năm 80, con số các quốc gia dân chủ trên toàn cầu chỉ dừng lại ở 45, thì ngày nay, số này đã tăng lên trên 120.
Người lãnh đạo nhà nước tiên phong cổ võ dân chủ cho rằng vũ khí hữu hiệu nhất trong cuộc chiến chống lại các chế độ độc tài không phải là đạn dược hay bom mìn, mà chính là lời kêu gọi toàn cầu, đòi hỏi tự do.
Ông Bush nhấn mạnh tự do là yếu tố cần thiết, khơi nguồn cho những tiềm năng kinh tế của một đất nước, mang lại công bằng- công lý trong xã hội, và tự do của con người là phương tiện duy nhất để có được nhân quyền.
Ông thừa nhận rằng dân chủ phản ánh những đặc điểm về lịch sử và truyền thống của mỗi quốc gia, thế nhưng cần ghi nhớ là có những yếu tố căn bản mà tất cả các nền dân chủ trên thế giới đều chia sẻ bao gồm quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do báo chí, tự do lập hội, luật pháp được đảm bảo bởi các toà án độc lập, và các quyền lực chính trị phải được cạnh tranh bằng các cuộc tuyển cử tự do và công bằng.
Vì vậy, tổng thống Hoa Kỳ kêu gọi các quốc gia đang bóp nghẹt những tiếng nói đối lập hãy chấm dứt ngay sự đàn áp, tin tưởng người dân, và cho phép nhân dân được thực hành những quyền tự do mà họ xứng đáng được hưởng.
Thông điệp mà ông Bush muốn gửi gắm đến những nạn nhân đang phải chịu sự kèm kẹp, kiểm soát của các chế độ độc tài là Hoa Kỳ không bao giờ tha thứ cho những kẻ đàn áp và sẽ đứng lên tranh đấu cho tự do của mọi người, cho dù họ đang ở đâu trên thế giới này.
Theo giới phân tích, bài diễn văn này là một trong chuỗi các nỗ lực mà chính quyền Washington đang thực hiện nhằm cổ võ nhân quyền và ủng hộ các nhà hoạt động dân chủ trên thế giới. Trước khi lên đường sang Pra-ha, tổng thống Bush đã tiếp xúc với các nhà vận động dân chủ Việt Nam ở hải ngoại để trao đổi và tìm hiểu thêm về tình hình nhân quyền của Việt Nam.
Tiếng Việt
© 2007 Radio Free Asia
Các tin, bài liên quan
Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 7-6-2007)
Việt Nam sẽ trả tự do cho 3 nhà bất đồng chính kiến
Dân biểu Earl Blumenauer, cựu Chủ tịch nhóm các nhà lập pháp Mỹ quan tâm đến Việt Nam trả lời phỏng vấn RFA
Tin tức mới nhất liên quan đến chuyến đi Mỹ của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết
Áp Lực Chính Trị và Giải Tỏa Áp Lực Chính Trị
Tổng thống Bush và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết sẽ gặp nhau tại Nhà Trắng vào cuối tháng này
Nước Cờ Của Tổng Thống Bush
2007.06.07
Trà Mi, phóng viên đài RFA
Tổng thống Hoa Kỳ Geogre W. Bush kêu gọi trả tự do tức khắc và vô điều kiện cho các nhân vật bất đồng chính kiến tại một số quốc gia độc tài trên thế giới, trong đó có Việt Nam. Trà Mi có thêm chi tiết.
Bấm vào đây để nghe bài tường trình này
Tải xuống để nghe
Tổng thống Bush phát biểu tại hội nghị về dân chủ được tổ chức ở thủ đô Pra-ha, Cộng hoà Czech hôm 5-6-2007. AFP PHOTO
Trong bài diễn văn đọc tại hội nghị về dân chủ được tổ chức ở thủ đô Pra-ha, Cộng hoà Czech, hôm thứ ba vừa qua, người đứng đầu Nhà Trắng ca ngợi lòng dũng cảm của các nhà bất đồng chính kiến hiện đang bị sách nhiễu, tù đày ở các quốc gia độc tài như Việt Nam, Cuba, Miến Điện, hay Belarus.
Đồng thời, ông yêu cầu trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện cho những tiếng nói yêu chuộng tự do và tranh đấu cho dân chủ như Alexander Kozulin của Belarus, Aung San Suu Kyi của Miến Điện, và linh mục Nguyễn Văn Lý của Việt Nam.
Ông Bush nói rằng ông mong đợi một ngày nào đó, trong một cuộc hội nghị như thế này có sự hiện diện của những anh hùng dân chủ ấy.
Khi đề cập về tình trạng đàn áp dân chủ trên thế giới, ông Bush cũng không quên nhắc tới tình hình nhân quyền tại Việt Nam, với hàng loạt các cuộc bắt bớ gần đây, bỏ tù những ai công khai cổ võ cho quyền tự do tôn giáo và tự do bày tỏ quan điểm chính trị bất đồng.
Ông Bush còn khẳng định rằng nếu như bênh vực cho quyền tự do trên thế giới khiến cho ông bị coi là một người “bất đồng chính kiến” thì ông cảm thấy hãnh diện với cái biệt danh đó, tự hào được làm một “vị tổng thống bất đồng chính kiến”.
Quỹ hỗ trợ những người tranh đấu cho nhân quyền
Tổng thống Bush phát biểu rằng đối với Người Mỹ, những nhà bất đồng chính kiến hôm nay chính là những nhà lãnh đạo dân chủ của tương lai. Vì vậy, Hoa Kỳ đang có những kế hoạch mới nhằm củng cố sự ủng hộ đối với các nhà dân chủ trên thế giới.
Trong số này, có việc thành lập Quỹ hỗ trợ những người tranh đấu cho nhân quyền, với mục tiêu hỗ trợ tài chánh giúp những người hoạt động dân chủ có điều kiện thuê mướn luật sư bảo vệ khi ra toà, và trợ giúp những người tù lương tâm bị hành hạ, bệnh tật trong nhà lao có thêm chi phí thuốc men chữa trị.
Ngoài ra, ông Bush cũng cho biết ông đã đề nghị Ngoại trưởng Condoleeza Rice yêu cầu từng vị đại sứ Mỹ đang công tác ở các nước kém dân chủ phải tìm gặp những nhân vật hoạt động dân chủ và tiếp xúc với những ai đòi hỏi, tranh đấu cho nhân quyền.
Phủ nhận những cáo buộc cho rằng các chính sách chống lại độc tài của Hoa Kỳ là cách mà Mỹ áp đặt những giá trị và quan điểm của mình lên các quốc gia khác, ông Bush đưa ra bằng chứng rằng trên thế giới này, bất cứ lúc nào con người có được quyền lựa chọn thì lập tức họ sẽ chọn tự do.
Để khẳng định tầm quan trọng và giá trị của tự do-dân chủ, người đứng đầu nước Mỹ đã nhắc lại các bài học lịch sử đã qua, cụ thể như làn sóng đấu tranh ôn hoà chống lại nền chuyên chế cộng sản độc tài ở Châu Âu lan toả từ Ba Lan, Hungary, Đông Đức, Bulgary, Rumani, đến Albani, Latvia, Luthuana, hay Estonia, dẫn đến kết quả là Liên Xô sụp đổ sau 7 thập niên tồn tại và sau đó, hiệp ước Vác-xa-va cũng trở thành vô hiệu. Ông kết luận rằng tự do có thể bị ngăn cản, có thể bị trì hoãn, nhưng không thể bị khước từ.
Vũ khí hữu hiệu nhất
Vẫn theo lời người điều khiển Nhà Trắng, mặc dù trên thế giới vẫn còn tồn tại những nhà nước chuyên chế - độc tài, nhưng có một điều khiến mọi người có thể lạc quan, tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn, là nếu như vào đầu những năm 80, con số các quốc gia dân chủ trên toàn cầu chỉ dừng lại ở 45, thì ngày nay, số này đã tăng lên trên 120.
Người lãnh đạo nhà nước tiên phong cổ võ dân chủ cho rằng vũ khí hữu hiệu nhất trong cuộc chiến chống lại các chế độ độc tài không phải là đạn dược hay bom mìn, mà chính là lời kêu gọi toàn cầu, đòi hỏi tự do.
Ông Bush nhấn mạnh tự do là yếu tố cần thiết, khơi nguồn cho những tiềm năng kinh tế của một đất nước, mang lại công bằng- công lý trong xã hội, và tự do của con người là phương tiện duy nhất để có được nhân quyền.
Ông thừa nhận rằng dân chủ phản ánh những đặc điểm về lịch sử và truyền thống của mỗi quốc gia, thế nhưng cần ghi nhớ là có những yếu tố căn bản mà tất cả các nền dân chủ trên thế giới đều chia sẻ bao gồm quyền tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, tự do báo chí, tự do lập hội, luật pháp được đảm bảo bởi các toà án độc lập, và các quyền lực chính trị phải được cạnh tranh bằng các cuộc tuyển cử tự do và công bằng.
Vì vậy, tổng thống Hoa Kỳ kêu gọi các quốc gia đang bóp nghẹt những tiếng nói đối lập hãy chấm dứt ngay sự đàn áp, tin tưởng người dân, và cho phép nhân dân được thực hành những quyền tự do mà họ xứng đáng được hưởng.
Thông điệp mà ông Bush muốn gửi gắm đến những nạn nhân đang phải chịu sự kèm kẹp, kiểm soát của các chế độ độc tài là Hoa Kỳ không bao giờ tha thứ cho những kẻ đàn áp và sẽ đứng lên tranh đấu cho tự do của mọi người, cho dù họ đang ở đâu trên thế giới này.
Theo giới phân tích, bài diễn văn này là một trong chuỗi các nỗ lực mà chính quyền Washington đang thực hiện nhằm cổ võ nhân quyền và ủng hộ các nhà hoạt động dân chủ trên thế giới. Trước khi lên đường sang Pra-ha, tổng thống Bush đã tiếp xúc với các nhà vận động dân chủ Việt Nam ở hải ngoại để trao đổi và tìm hiểu thêm về tình hình nhân quyền của Việt Nam.
Tiếng Việt
© 2007 Radio Free Asia
Các tin, bài liên quan
Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 7-6-2007)
Việt Nam sẽ trả tự do cho 3 nhà bất đồng chính kiến
Dân biểu Earl Blumenauer, cựu Chủ tịch nhóm các nhà lập pháp Mỹ quan tâm đến Việt Nam trả lời phỏng vấn RFA
Tin tức mới nhất liên quan đến chuyến đi Mỹ của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết
Áp Lực Chính Trị và Giải Tỏa Áp Lực Chính Trị
Tổng thống Bush và Chủ tịch Nguyễn Minh Triết sẽ gặp nhau tại Nhà Trắng vào cuối tháng này
Nước Cờ Của Tổng Thống Bush
Inscription à :
Articles (Atom)
